Featured image of post Tiêu chí chấm điểm của 'Lễ diễu hành Samba' Brazil là gì? Cuộc chiến sinh tồn của tầng lớp dưới sau bữa tiệc xa hoa là gì? Không chấm điểm thẩm mỹ, chỉ chấm 'Có phạm lỗi hay không'! Lễ hội Carnival không chỉ là một bữa tiệc tập thể, nó là một phong trào xã hội!

Tiêu chí chấm điểm của 'Lễ diễu hành Samba' Brazil là gì? Cuộc chiến sinh tồn của tầng lớp dưới sau bữa tiệc xa hoa là gì? Không chấm điểm thẩm mỹ, chỉ chấm 'Có phạm lỗi hay không'! Lễ hội Carnival không chỉ là một bữa tiệc tập thể, nó là một phong trào xã hội!

Lễ diễu hành Samba của Brazil không đơn thuần là một buổi biểu diễn, mà là một cuộc thi cấp quốc gia với các tiêu chí chấm điểm nghiêm ngặt và hệ thống thăng/xuống hạng. Tìm hiểu cách các trường Samba sử dụng 'Kinh thánh kịch bản' và hệ thống trừ điểm để đảm bảo tính công bằng, và việc xuống hạng dẫn đến sự sụp đổ kinh tế và thất nghiệp tập thể của cộng đồng Favela (khu ổ chuột) như thế nào, hé lộ tiếng hét của cuộc sống tầng lớp dưới sau những bộ lông vũ lộng lẫy.

Khi hàng triệu người đang say xỉn và tiệc tùng trên đường phố, tại sao lại có một nhóm người mạo hiểm mạng sống trên đại lộ diễu hành vì 0,1 điểm, và thậm chí ôm đầu khóc nức nở khi biết tin mình bị xuống hạng?

Bởi vì đối với họ, cuộc thi này không phải là “biểu diễn”, mà là sinh kế, danh dự và tương lai của toàn bộ cộng đồng.

Sự thật về Sambadrome: Đây là một cuộc cạnh tranh cực hạn dựa trên hệ thống trừ điểm

Bạn có thể nghĩ rằng cuộc diễu hành trên Sambadrome chỉ là một nhóm người mặc trang phục lộng lẫy đang nhảy múa.

Nhưng cuộc diễu hành trên Sambadrome thực chất là một sự kiện cấp quốc gia với 10 tiêu chí chấm điểm chính, cơ chế loại bỏ điểm số thấp nhất và một ban giám khảo chuyên nghiệp chấm điểm độc lập.

Việc chấm điểm trên Sambadrome không phải là để xem "ai đẹp nhất", mà là một trò chơi trừ điểm để "tìm kiếm khuyết điểm".

Không chấm điểm thẩm mỹ, chỉ chấm "Có phạm lỗi hay không"

Nhiều tháng trước cuộc thi, mỗi trường Samba phải nộp một cuốn "Kinh thánh kịch bản" dày như từ điển—tức là cuốn cẩm nang quy định diễu hành—cho ban giám khảo. Nó ghi lại chi tiết thiết kế của từng xe diễu hành, chất liệu của từng bộ trang phục và mọi ẩn dụ trong lời bài hát.

Khi chấm điểm, các giám khảo sẽ cầm cuốn cẩm nang này và đối chiếu từng hạng mục:

  • Cẩm nang ghi xe diễu hành sẽ phun nước; thực tế có phun nước tại hiện trường không? Có, không trừ điểm.
  • Cẩm nang ghi vũ công mặc trang phục vảy cá màu xanh lam; có ai mặc sai màu không? Không, không trừ điểm.
  • Quần áo rách hoặc phụ kiện rơi rớt? Xin lỗi, trực tiếp trừ từ 0,1 đến 0,2 điểm.

Vai trò của giám khảo không phải là "nhà phê bình nghệ thuật", mà là "kiểm toán viên kiểm soát chất lượng".

10 Tiêu chí chấm điểm chính: Rốt cuộc là đang kiểm tra những gì?

Hãy tưởng tượng Sambadrome như một "vở nhạc kịch Broadway hành động" được trình diễn bởi 4,000 người đồng thời trên một đường băng dài 700 mét. Dưới đây là những nội dung mà các giám khảo đang kiểm tra dưới kính hiển vi:

Tiêu chí chấm điểm Chấm điểm những gì?
Đội trống (Bateria) Kiểm soát nhịp điệu và hiệu suất gõ. 200 đến 300 chiếc trống có hòa làm một giọng nói không? Có biến tấu tự sáng tạo gây kinh ngạc không?
Bài hát Samba (Samba-Enredo) Ý nghĩa lời bài hát và giai điệu âm nhạc. Lời bài hát có hoàn toàn phù hợp với chủ đề không? Giai điệu có bắt tai đến mức hàng vạn khán giả có thể hát theo không?
Sự hòa hợp (Harmonia) Sự phối hợp hoàn hảo giữa ca hát, đánh trống và các bước nhảy. Tất cả 4,000 người biểu diễn có hát lớn tiếng không? Nếu ai nhép môi sẽ bị trừ điểm.
Sự tiến triển và trôi chảy (Evolução) Nhịp điệu, sự thay đổi đội hình và sự trôi chảy của đoàn diễu hành. Tốc độ di chuyển có đồng đều không? Có xuất hiện khoảng trống (“Buraco”) ở phía trước hoặc sau không?
Chủ đề kịch bản (Enredo) Cấu trúc và sự trình bày câu chuyện của toàn đội. Xe diễu hành và trang phục có truyền tải câu chuyện rõ ràng không? Giám khảo sẽ so sánh từng trang với kịch bản.
Đội hình mở màn (Comissão de Frente) Buổi biểu diễn và biên đạo ở ngay phía trước của đoàn diễu hành. Một nhóm 10 đến 15 người biểu diễn các điệu nhảy nhào lộn, thường có đạo cụ hoặc cơ chế bùng nổ.
Xe diễu hành và trang trí (Alegorias e Adereços) Thiết kế, sự sáng tạo và tác động thị giác của xe diễu hành. Sự tinh xảo của thủ công, cơ chế có bị trục trặc không—một bóng đèn tắt cũng bị trừ điểm.
Trang phục (Fantasias) Sự tinh xảo của quần áo. Nếu phụ kiện rơi trên đường băng và bị nhặt được, điểm sẽ bị trừ.
Người cầm cờ và hộ tống (Mestre-Sala & Porta-Bandeira) Phong thái và sự biểu diễn của cặp đôi cốt lõi vẫy cờ trường. Điệu nhảy đôi lay động tâm hồn; nếu người cầm cờ ngã hoặc cờ bị cuốn, họ coi như mất cơ hội vô địch.
Điểm nhấn và đặc trưng (Destaques) Sự thể hiện thị giác của các nhân vật tiêu điểm trên xe diễu hành hoặc trong đoàn diễu hành.

Chi tiết tàn nhẫn: 0,1 điểm có thể quyết định sự sống hay cái chết

Đội trống chính là "động cơ" của chiếc xe đua diễu hành khổng lồ này.

Nếu nhịp điệu của các tay trống lúc nhanh lúc chậm, hàng nghìn người phía sau sẽ ngay lập tức rơi vào hỗn loạn, giống như một vụ tai nạn dồn toa trên đường cao tốc.

Trang phục không phải là cuộc đua xem ai mặc gợi cảm nhất.

Giả sử chủ đề năm nay là ‘Lịch sử cuộc chiến cà phê Brazil’; trang phục của phân đội thứ nhất nên thể hiện màu xanh của hạt cà phê tự nhiên, và phân đội thứ hai nên thể hiện máu và nước mắt của việc thu hoạch nô lệ.

Nếu người ta khó hiểu trang phục liên quan gì đến chủ đề, điểm sẽ bị trừ rất nặng.

Tại sao phải làm nghiêm ngặt như vậy?

Nếu việc chấm điểm bị hủy bỏ hôm nay, mọi người sẽ tiết kiệm tiền bằng cách chỉ chơi nhạc EDM phương Tây và mặc bikini để uốn éo một chút trên đường phố.

Trong vòng vài năm, văn hóa Samba truyền thống của Brazil sẽ hoàn toàn bị nuốt chửng bởi các xu hướng thương mại.

Hệ thống chấm điểm là "đê chắn sóng kiên cố" của văn hóa Brazil, buộc mọi người phải đạt đến cực hạn của nghệ thuật và lịch sử trong khi say xỉn và tiệc tùng.

Khi không có chấm điểm Khi có hệ thống chấm điểm
Âm nhạc chuyển sang nhạc pop rẻ tiền Buộc phải lật lại các tài liệu lịch sử và nghiên cứu thần thoại Châu Phi
Hình ảnh bên ngoài nhanh chóng bị đồng hóa Thể hiện chiều sâu văn hóa với tiêu chuẩn cao nhất
Chỉ là một cảnh hộp đêm lớn trên đường phố Trở thành một "Thế vận hội văn hóa" với doanh thu hàng tỷ đô la mỗi năm
Các công ty không tài trợ, đài truyền hình không phát sóng Một sự kiện siêu lớn có sự hồi hộp, có người thắng kẻ thua và có sự kịch tính hấp dẫn

Thăng và xuống hạng: Thảm họa hủy diệt liên quan đến sinh kế

Hệ thống của Sambadrome hoàn toàn được thừa hưởng từ giải bóng đá. Hạng cao nhất được gọi là "Nhóm đặc biệt" (Special Group), chỉ có 12 đội.

Mỗi năm, đội đứng cuối cùng sẽ bị xuống hạng, và đội đứng đầu Nhóm A sẽ được thăng hạng.

Phản ứng dây chuyền của việc xuống hạng

Tác động Mô tả
Phá sản tài chính trực tiếp Tiền bản quyền phát sóng truyền hình, tiền trợ cấp của chính phủphần chia doanh thu bán vé của Nhóm đặc biệt sẽ giảm từ 70% đến 80% ngay lập tức khi xuống Nhóm A.
Các nhà tài trợ tháo chạy hàng loạt Các tập đoàn lớn chỉ muốn dán logo của họ lên xe diễu hành của Nhóm đặc biệt; xuống hạng nghĩa là hợp đồng trở thành giấy lộn.
Sự ra đi hàng loạt của các nhân tài hàng đầu Các đạo diễn ngôi sao, trưởng đội trống và biên đạo múa sẽ bị các trường khác chiêu mộ với mức lương cao ngay ngày hôm sau.
Sự thất nghiệp tập thể của cộng đồng Trường không có ngân sách, khiến thợ may, thợ mộc và người dọn dẹp không có việc làm trong suốt cả năm.

Xuống hạng không chỉ là việc thua một trò chơi, mà là sự sụp đổ kinh tế của toàn bộ cộng đồng Favela.

At the ‘Ballot Counting Assembly’ on the last day of Carnival, you will see tens of thousands of people crying in despair or joy when they hear their school is ‘saved’ or ‘unfortunately relegated.’

Đối với họ, việc này còn là vấn đề sống còn hơn cả World Cup bóng đá.

Sân khấu lên tiếng tối thượng của khu ổ chuột

Nguồn gốc của các trường Samba này đều nằm ở Favela (khu ổ chuột) nơi an ninh kém và nguồn lực khan hiếm.

Đối với người dân, Sambadromecơ hội duy nhất trong năm để họ "dựa vào tài năng để đổi đời".

Đánh bại giai cấp bằng tài năng

Những người dọn dẹp thường ngày quét dọn trong các biệt thự sang trọng và những người thợ sửa xe trên đường phố sẽ mặc những bộ trang phục rực rỡ nhất trong dịp Carnival, đứng trên đỉnh xe diễu hành để nhận tiếng reo hò của hàng vạn người.

Giới thượng lưu và chính trị gia thường ngày ở trên cao chỉ có thể ngồi trên khán đài và vỗ tay tán thưởng tài năng của những thường dân bình thường.

Phong trào xã hội dưới lớp vỏ bọc lộng lẫy

Chủ đề diễu hành của các trường Samba chưa bao giờ là dễ dàng. Họ đưa những vấn đề mà xã hội "biết nhưng chọn cách ngó lơ" lên sân khấu được phát sóng toàn cầu:

  • Lịch sử đích thực của cuộc giải phóng nô lệ da màu ở Brazil
  • Lễ tưởng niệm một nghị sĩ thành phố bị ám sát chính trị
  • Danh dự và lòng tự hào của cư dân khu ổ chuột
  • Văn hóa tôn giáo gốc Phi-Brazil bị phân biệt đối xử

Trong buổi biểu diễn này, họ không chỉ là những người biểu diễn, mà còn là những người biểu tình.

Carnival không chỉ là một bữa tiệc tập thể, nó là một phong trào xã hội.

Nhìn thấy tiếng hét của sự sống đằng sau những bộ lông vũ

Lần tới khi bạn xem chương trình phát sóng lễ hội Carnival của Brazil trên TV, đừng chỉ nhìn thấy những bộ lông vũ lộng lẫy và những nụ cười rạng rỡ đó.

Những người đang nhảy múa hết mình trên đại lộ diễu hành đó, nhiều người trong cuộc sống thường ngày chỉ là những công nhân nhận lương tối thiểu vào ban ngày.

Họ dành cả một năm trời, hy sinh những đêm tối, những ngày cuối tuần và những ngày nghỉ lễ để tập luyện, đặt cược cả danh dự và tương lai của toàn bộ cộng đồng.

Đây không phải là một buổi trình diễn; đây là một phong trào xã hội được dệt bằng máu, nước mắt và tài năng—đó là tiếng hét của cuộc sống họ.

Reference

All rights reserved,未經允許不得隨意轉載
Built with Hugo
Theme Stack thiết kế bởi Jimmy